Câu chuyện
Tôi không bắt đầu bằng việc hiểu trẻ em
Tôi bắt đầu bằng một giường bệnh ở BV Bạch Mai, ngày 15 tháng 8 năm 2010.
Ngày hôm đó tôi vào cấp cứu vì mức huyết áp 240/180 — tôi chỉ nghĩ là khám một chút, lấy thuốc rồi về. Nhưng sau xét nghiệm máu, bác sĩ kết luận tôi bị suy thận giai đoạn cuối. Lúc đó tôi mới biết mình đã gần cửa tử đến mức nào mà không hay.
Tôi khá bình tĩnh. Cảm nhận sự vô thường — nếu chết thì cũng đã chết rồi, cuộc sống vẫn tiếp diễn, các con vẫn được nuôi dưỡng, rồi mọi việc rồi cũng sẽ qua. Bố mẹ tôi thì suy sụp hơn tôi nhiều — và nhìn bố mẹ như vậy, tôi hiểu ra một điều:
Khi mình không ổn, những người yêu thương mình cũng không thể nào ổn.
Nằm trên giường bệnh những ngày đó, tôi rút ra 3 điều.
Một — tôi đã đánh đổi sức khoẻ, niềm vui và gia đình cho một công việc tôi không còn yêu thích, chỉ vì mưu sinh. Làm thâu đêm suốt sáng, làm cả cuối tuần, để rồi kiệt quệ. Không xứng đáng.
Hai — nếu bản thân mình không thể sống với niềm vui và hạnh phúc, mình không thể mang đến hạnh phúc cho những người thân. Tôi không thể cho người khác những gì mà tôi không có.
Ba — tôi sẽ phải làm một việc gì đó mà tôi yêu thích. Để từ đó có niềm vui. Để từ đó mới có thể đem niềm vui đến cho gia đình.
Bài học 1
Đánh đổi sức khoẻ và gia đình cho công việc không còn yêu thích — không xứng đáng.
Bài học 2
Nếu bản thân không thể sống với niềm vui, không thể mang niềm vui đến cho người thân.
Bài học 3
Phải làm việc mình yêu thích — để có niềm vui, để từ đó mang niềm vui đến cho gia đình.
Từ năm 2010 đến đầu 2013, tôi lọc máu nhân tạo ba lần một tuần — mỗi lần khoảng bốn tiếng, chưa kể đi lại. Cuộc đời tôi không thể bước quá xa bệnh viện, dù nắng mưa hay Tết nhất. Nhưng trong khoảng thời gian đó, tôi bắt đầu xây dựng Kidsland — nhập khẩu đồ chơi chính hãng từ Mỹ, Nhật, châu Âu về Việt Nam. Làm ngoài giờ, song song với FPT, để không mất đi nguồn thu nhập ổn định.
Tháng 1 năm 2013 — tôi ghép thận. Và như một bước ngoặt kép, cuối 2012 tôi cũng kết thúc công việc tại FPT. Sau ca ghép thận, tôi có lại 90% sức khoẻ — và lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi có đủ cả sức lẫn thời gian để thực sự sống theo cách mình chọn.
Cruzee đến như một hệ quả tự nhiên. Tôi tìm được chiếc xe thăng bằng giúp trẻ vận động, phát triển sự tự tin, tự lập, yêu thích cuộc sống ngoài trời — và tôi đưa nó về Việt Nam. Phía sau quyết định đó, tôi nghĩ, vẫn là nỗi thôi thúc muốn kết nối những thành viên gia đình, nuôi dưỡng niềm vui và sự khôn lớn cho những đứa trẻ — những thành viên mong manh và dễ tổn thương nhất trong gia đình. Tìm hiểu tại sao Cruzee được thiết kế đặc biệt như vậy → Tại sao Cruzee
Những gì tôi không ngờ tới
Tôi không ngờ rằng một chiếc xe thăng bằng lại có thể kéo cả một gia đình lại gần nhau đến vậy.
Có một gia đình ở Thái Bình, thuê cả chuyến xe 29 chỗ chở ông bà, cô dì chú bác lên Hà Nội — chỉ để cổ vũ cho một đứa trẻ đi xe thăng bằng dự Cruzee Cup. Sau giải, cả nhà picnic liên hoan. Khi nhìn thấy điều đó, tôi hiểu — đây không phải về chiếc xe. Đây là về gắn kết yêu thương.
Tôi không ngờ những đứa trẻ lại trân trọng một tấm huy chương đến vậy. Ở các giải Cruzee Cup, ngoài ba vị trí đầu tiên, tất cả các bé tham gia đường đua đều được trao huy chương — vì bước vào vạch xuất phát, với một đứa trẻ vốn sợ đám đông, đã là một bước trưởng thành lớn. Nhiều bố mẹ gửi ảnh cho tôi — con đeo huy chương đi ngủ, hôm sau đeo đến trường khoe cô giáo, rồi đeo cả tuần sau đó. Các con tự hào không phải vì thắng ai — mà vì đã vượt qua chính mình.
Tôi không ngờ có những buổi sáng ở bờ hồ Hoàn Kiếm, hàng chục bạn nhỏ chạy xe cùng nhau, tạo thành một bầu không khí huyên náo đến mức những người khách đi bộ ven hồ xúm đông xúm đỏ lại cổ vũ — những người hoàn toàn xa lạ, nhưng đều cười rạng rỡ.
Tôi không ngờ có một bạn nhỏ bị bệnh tim, phải phẫu thuật nhiều lần, gày gò và ốm yếu — nhờ Cruzee và cộng đồng, bé vận động nhiều hơn, đi chơi nhiều hơn, và thể lực dần phục hồi.
Và tôi không ngờ rằng có một buổi tối, sau một ngày tổ chức Cruzee Cup cho hàng trăm gia đình, trên đường về tắc đường trên vành đai 3, tôi tiện thể làm livestream cảm ơn mọi người — nhưng rồi chợt nhận ra khi tất cả đã về đến nhà, tôi vẫn đang ở trên đường, mong mỏi được gặp các con mình. Tôi đã không kìm được nước mắt ngay trên livestream đó. Mọi người biết, và chia sẻ cùng tôi.
Đó là sự trớ trêu — nhưng cũng là lý do tôi tiếp tục.
13 năm và một niềm tin không đổi
Nhiều thứ đã thay đổi trong 13 năm qua. Thị trường thay đổi. Cộng đồng lớn lên rồi nguội dần. COVID đến và đi.
Nhưng có một thứ tôi vẫn tin như ngày đầu — mỗi đứa trẻ sinh ra đã có sẵn khả năng tự học, tự lớn, tự tìm ra cách của mình. Chúng chỉ cần được trao đúng môi trường. Và đôi khi, môi trường đó bắt đầu từ một chiếc xe.
Cruzee 2026 không chỉ là chiếc xe thăng bằng nhẹ nhất thế giới. Đây là nơi hành trình Tự Nở bắt đầu — cho con, và cho cả bố mẹ.
Tôi là Bác Long Não — và tôi vẫn đang ở đây, cùng các bạn xây dựng điều đó.
(Một số bạn nhỏ Cruzee ngày trước hay gọi tôi là “bác Khủng long” — tôi vẫn thích cái tên đó lắm.)